Trang chủ » Robot bản đồ vệ tinh trực tuyến và tương lai của chiến tranh

Robot bản đồ vệ tinh trực tuyến và tương lai của chiến tranh

(Ngày đăng: 02-01-2015 02:03:05)
icon facebook   icon google plus  
Sự phát triển công nghệ bản đồ vệ tinh trực tuyến robot quân sự vẽ ra viễn cảnh các cuộc xung đột trong tương lai chỉ còn là "đại chiến của những cỗ máy".

Đối mặt với một máy bay chiến  đấu của đối phương, điều mà một máy bay không người lái nên làm là… bỏ chạy. Nhưng vào tháng 12.2002, khi đang trong tầm ngắm của một chiếc MiG của Iraq, chiếc Predator không người lái của Mỹ lại nhận lệnh bản đồ vệ tinh trực tuyến đối đầu trực diện. Kết quả là chiếc máy bay không người lái đắt tiền của Mỹ chỉ còn lại những mảnh vụn nằm rải rác trong sa mạc Iraq.

Robot bản đồ vệ tinh trực tuyến và tương lai của chiến tranh

Robot bản đồ vệ tinh trực tuyến và tương lai của chiến tranh

Theo báo Guardian, vụ việc trên được xem là cuộc không chiến đầu tiên giữa một máy bay không người lái dựa trên bản đồ vệ tinh trực tuyến (UAV - Unmanned Aerial Vehicle) và một máy bay chiến đấu có người lái truyền thống. Tuy nhiên, chiếc Predator khó có cơ hội giành chiến thắng. Các UAV của Mỹ và Anh được điều khiển từ xa bởi các phi công ngồi cách đó hàng ngàn cây số, vì vậy cỗ máy thường mất khoảng 1/4 giây mới nhận được tín hiệu. Điều đó có nghĩa là việc tránh né tên lửa gần như là "điệp vụ bất khả thi".

Có lẽ đó là một trong những lý do góp phần làm gia tăng sự chú ý của giới quân sự đến mẫu UAV mới do Tập đoàn BAE Systems vừa trình làng tại sân bay Warton ở Lancashire, Anh. Với chi phí hơn 130 triệu bảng, chiếc Taranis có hình thù khác lạ này được Bộ Quốc phòng Anh mô tả bản đồ vệ tinh trực tuyến là máy bay "tự động hoàn toàn", có thể thọc sâu vào lãnh thổ đối phương để thu thập thông tin tình báo, thả bom và tự vệ trước máy bay đối phương.

Tai nạn thương tâm do máy móc

Theo Defense Industry Daily, ngày 3.7.1988, chiến hạm USS Vincennes của Mỹ, được trang bị hệ thống radar Aegis tự động, đang tuần tra ở vùng Vịnh. Hệ thống radar này phát hiện một chiếc máy bay Airbus chở khách của Hãng hàng không Iran Air. Máy bay phát tín hiệu cho thấy nó không phải là máy bay quân sự. Tuy nhiên, hệ thống máy tính của Aegis lại đánh dấu máy bay này trên màn hình như một máy bay chiến đấu F-14 của Iran, vốn có kích thước nhỏ hơn phân nửa chiếc Airbus. Dù nhiều nguồn tin khẳng định máy bay kia không phải là chiến đấu cơ, các thủy thủ vẫn tin máy tính hơn. Kết quả là họ bắn thẳng vào chiếc Airbus, giết chết toàn bộ 290 hành khách và phi hành đoàn, trong đó có 66 trẻ em.
Taranis chỉ là một trong những ví dụ của xu hướng tiến đến những hệ thống phòng thủ và tấn công tự động: những máy móc có thể đưa ra quyết định độc lập, không phụ thuộc vào con người. Xu thế này có khả năng thay đổi đáng kể chiến tranh hiện đại. Những cường quốc như Mỹ và Anh xem tự động hóa các thiết bị quân sự là cách vươn xa hơn, đạt hiệu quả lớn hơn và ít gây thiệt hại về người hơn. Báo cáo an ninh và quốc phòng chiến lược do Chính phủ Anh công bố hồi tháng trước nhấn mạnh đó là cách "thích nghi với những điều bất ngờ" trong hoàn cảnh nguồn lực bị hạn chế.

Tại Viện Nghiên cứu công nghệ robot Carnegie thuộc Đại học Mellon ở bang Pennsylvania, Mỹ, các nhà nghiên cứu đang sử dụng kinh phí của Lầu Năm Góc để chế tạo một loại xe tăng 6 bánh có thể tự tìm đường ra chiến trường. Nguyên mẫu mới nhất tên APD, nặng 9 tấn, có thể di chuyển với tốc độ hơn 80 km/giờ và cán bẹp xe hơi. Điểm then chốt cho sự tự động của APD là một hệ thống công cụ tự điều hướng. Trước hết, nó tải một tuyến đường cơ bản từ bản đồ vệ tinh. Khi nó khởi hành, máy tính dựng lên hình ảnh 3 chiều về môi trường để chiếc xe có thể phác thảo một lộ trình chi tiết hơn xung quanh các chướng ngại vật. Để thực hiện những điều chỉnh nhỏ, các tia laser sẽ được dùng để đo chính xác khoảng cách giữa APD với địa hình xung quanh

Các nghiên cứu khác trong lĩnh vực robot đi từ lớn đến nhỏ, từ ấn tượng đến lập dị. Chẳng hạn, tại phòng thí nghiệm Boston Dynamics, các kỹ sư được Cơ quan phụ trách dự án nghiên cứu cấp cao của Bộ Quốc phòng Mỹ (DARPA) tài trợ, đang chế tạo một robot 4 chân tên là BigDog. Sử dụng các thiết bị bản đồ vệ tinh trực tuyến cảm biến và động cơ để giữ thăng bằng một cách độc lập, robot này có thể rảo bước qua những địa hình gồ ghề. Đến nay, khuyết điểm duy nhất của cỗ máy là nó trông như… một con dê không đầu.

Đầu tư lớn

Một sự thật rõ ràng là nhiều nước đang đổ rất nhiều tiền của vào công nghệ robot quân sự, trong đó UAV được quan tâm hàng đầu. Không lực Hoàng gia Anh hiện có 5 chiếc UAV Reaper được trang bị vũ khí và đang đặt mua thêm 5 chiếc nữa. Mỹ còn tiến xa hơn Anh với việc Lầu Năm Góc có kế hoạch tăng "quân số" Reaper, Predator và các UAV đa chức năng khác từ 300 chiếc hiện nay lên 800 chiếc vào năm 2020. Ngoài việc được triển khai ở Iraq và Afghanistan, Reaper và Predator đang được sử dụng ngày càng thường xuyên vào việc triệt hạ các tay súng Hồi giáo ở Pakistan.